Có quá nhiều sự kiện trong quá khứ về bạn...
Điều khó quên nhất là lần đầu tiên chúng ta ở riêng với nhau, anh đã nằm trong vòng tay em và nghe em hát cho anh nghe;
Điều khó quên nhất là đêm cuối tuần anh đợi em cả tiếng đồng hồ chỉ để đưa em về ký túc xá;
Điều khó quên nhất là nụ hôn bạn ôm tôi khi tôi tạm biệt ở nhà ga;
Điều khó quên nhất là anh đã nói với em sau này khi anh ra nước ngoài, anh sợ mất em...
Nỗi đau anh mang đến cho em đã bị thời gian cuốn trôi từ lâu, chỉ còn lại niềm hạnh phúc mà anh đã cho em cùng những kỷ niệm ngọt ngào.Vẫn dính mắc vào vị giác của bạn, vẫn dính mắc vào nhiệt độ của bạn, vẫn dính mắc vào hơi thở của bạn.Tôi không biết diễn tả bằng lời thứ tình yêu đi sâu vào tận xương tủy.Vị ngọt em trao như một liều thuốc, khiến anh không thể quên, không thể bỏ cuộc, không nỡ bỏ, không muốn bỏ…
Đôi khi tôi tự hỏi, liệu bạn cũng như tôi có nghĩ đến tôi và hạnh phúc của chúng ta một ngày nào đó trong tương lai không?Nếu vậy, điều khó quên nhất đối với bạn là gì?Liệu chúng ta, những người đã từng hạnh phúc bên nhau, có bỏ lỡ điều tương tự không?
Nhưng tôi không bao giờ muốn biết câu trả lời chắc chắn.Vì không biết nên tôi hoàn toàn có thể tưởng tượng được; bởi vì anh không biết, sẽ không bao giờ có lúc nào em không nhớ điều anh muốn em nhớ nhất...
----Bài viết được lấy từ Internet