Tôi luôn nghĩ đến một số người bạn, nhưng tôi lại sợ nhìn thấy những người bạn này, sợ mình sẽ rơi nước mắt và không muốn rời đi.
Một số hiểu biết và cảm xúc ngầm không thể hình thành chỉ sau một đêm. Đó là những cảm xúc được tích lũy hơn mười năm cùng chia sẻ niềm vui nỗi buồn. Một số điều khó chịu ngày hôm qua đã trở thành kỷ niệm khiến tôi bật cười khi nghĩ về chúng. Tôi nhớ họ.
Những người bạn cùng lớp của tôi 19 năm trước tuy không gặp nhau thường xuyên nhưng đã tận tình tìm kiếm công lao cho tôi chỉ bằng một cuộc điện thoại từ xa hàng nghìn km. Loại cảm xúc này bây giờ không phải là thứ mà những người xung quanh tôi có thể hiểu được, và tôi vô cùng biết ơn.
Những người bạn thân thiết nhất của tôi biết tôi bị mất sổ đăng ký tín dụng nên họ đã nhanh chóng tìm cách thay thế cho tôi và gửi cho tôi ở cách xa hàng ngàn dặm. Dù không nói lời cảm ơn nào nhưng trong lòng tôi tràn ngập sự biết ơn đối với họ.
Thời gian trôi qua, luôn có một số điều chúng ta sẽ quên, nhưng điều chúng ta không thể quên đó là tình bạn trọn vẹn.
Tôi muốn mang lại thật nhiều sự ấm áp cho những người xung quanh nhưng tôi luôn cảm thấy mình làm chưa đủ hoặc chưa đủ.Tôi sẽ bị ảnh hưởng bởi một số người và sự việc, cảm thấy lạc lõng, lưỡng lự và không bao giờ nhận được nhiều như những gì tôi cho đi. Có lẽ tôi quá quan tâm đến cảm xúc của những người xung quanh, lo lắng về được và mất. Đôi khi tôi tự hỏi liệu mình có nên cố gắng hết sức mình không?
Tôi ở những năm 1970, còn họ sinh vào những năm 1980 và 1990. Những thế giới quan và quan điểm khác nhau về cuộc sống, những lý do xã hội phức tạp và những lý do quản lý đơn vị công việc đã tạo ra đủ loại vấn đề trong một nhóm nhỏ. Khi có vấn đề phát sinh, chúng phải được giải quyết. Một số cần phải được làm phẳng, và một số cần phải loại bỏ. Cái gì được san bằng là mối quan hệ, và cái gì được loại bỏ là bệnh ung thư. Con người luôn có tiềm năng trở thành “kẻ xấu”, nhưng lại thiếu trí tuệ để trở thành “người tốt”, haha!
Mùa thu là mùa thu hoạch, mùa khiến lòng người dâng trào cảm xúc. Tôi rất thích khung cảnh núi rừng đầy sương lá, nhưng tôi lại đa cảm trước sự chia tay của những chiếc lá khô héo rơi trong gió.