Mùa hè năm đó chúng tôi gặp nhau, quen nhau, yêu nhau rồi đến với nhau.
Một mùa hè nữa lại đến, cảm giác tươi mát ấy đang hành hạ tôi không thương tiếc trong sâu thẳm trái tim. Tình yêu ấy thật chân thành và ấm áp. Anh thật sự hối hận vì không thể nắm chặt tay em. Có lẽ việc từ bỏ em là điều hối tiếc lớn nhất trong cuộc đời anh. Có lẽ từ bỏ em là sự lựa chọn tốt nhất của chúng tôi. Tình yêu không nhất thiết phải ở bên nhau mãi mãi.
Không có gì bạn nói bây giờ sẽ giúp ích. Dù đã dừng lại nhưng anh vẫn thật lòng muốn nói với em: Anh vẫn yêu em. Ơ!Có thể bạn sẽ mỉm cười và nói: Đúng là một câu chuyện cổ tích nực cười.
Đêm năm đó, tôi tỉnh dậy sau giấc mơ, nằm một mình trên giường, bất lực nhìn bầu trời mờ mịt ngoài cửa sổ. Tôi đã viết bài thơ duy nhất mà tôi nghĩ mình có trong đời dành cho bạn. Bạn vẫn còn nhớ nó chứ?
Im lặng, tôi nằm trên giường
Bất lực nhìn ra ngoài cửa sổ bầu trời mờ mịt
Hãy lắng nghe, côn trùng ca hát vui vẻ
Điều đáng buồn duy nhất là trái tim tội nghiệp của tôi
Không mệt mỏi, tôi muốn bay lần nữa
Trở về với người anh yêu
để lắng nghe giọng nói của cô ấy
để bày tỏ sự dịu dàng của mình
Thật chặt, để trái tim nhau hòa quyện
Tận hưởng thiên đường tình yêu
Không có sự chăm sóc ở đó
Cách xa thế giới ở đó
chỉ có bạn và tôi
chỉ có bạn và tôi
Người ta nói thời gian như một bài hát và tình yêu như một giấc mơ.Tôi sẽ trân trọng những kỷ niệm đẹp mà bạn đã để lại cho tôi trong trái tim tôi, và để cô ấy hóa thành một con bướm trong trái tim tôi, bay tự do sâu trong trái tim tôi. Nó sẽ đi cùng tôi khắp mọi nơi, mãi mãi, mãi mãi...
----Bài viết được lấy từ Internet