Con tàu bắt đầu di chuyển chậm rãi, bố tôi đang đứng trên sân ga mỉm cười vẫy tay chào tôi nhưng ánh mắt lại đầy đượm buồn. Tôi biết ông lo lắng tôi đi về một mình, trên đường đi có gặp rắc rối hay không, liệu tôi có thể mang theo hành lý nặng như vậy không… Cha tôi luôn lo lắng cho tôi như thế này, nỗi lo lắng của ông hòa vào tình yêu mà ông không giỏi thể hiện.
Khung cảnh quen thuộc chợt ùa về phía đoàn tàu, quê hương tôi dần trở nên xa xăm. Nhìn lại, mây mù che phủ, quê hương tôi đã không còn nữa.Những chiếc lá trên ngọn cây bạch dương phía xa cũng đã rụng, phủ kín con đường núi, nhưng cỏ vẫn khô héo và úa vàng.Sương mù dày đặc buổi sáng cuối cùng cũng tan đi, vài tia nắng chiếu xuyên qua dãy núi. Cảnh đẹp ấy làm vơi bớt đi sự vất vả của chặng đường dài nhưng cũng không thể vơi đi nỗi buồn nhớ nhà, nhớ người. Con lạch quanh co ở quê hương và hương thơm hoa chanh luôn là vị khách thường xuyên ghé thăm trong giấc mơ của tôi.