Thời gian luôn tàn bạo muốn nghiền nát tất cả nhưng những suy nghĩ còn đọng lại không thể tiêu tan.Tôi không biết khi nào, nhưng tôi thích đặt tâm trạng của mình vào những từ ngữ rải rác này.Những mảnh chữ trôi nổi trong không gian chật hẹp này!Ngồi lặng nghe giai điệu ba hoa mận buồn. Những lời nhắn nhủ không hề dè dặt đã vô tình chạm đến tâm hồn nhân hậu!Tìm kiếm trong biển người, tìm kiếm điểm tựa thuộc về tâm hồn.Sự theo đuổi gian khổ nhưng đáng tiếc ông trời không thực hiện được tâm nguyện của mình và lạc vào cõi bao la bao la!Nỗi cô đơn thoáng qua. Mùa đông năm nay, nỗi buồn của mùa trước vẫn còn tiếp diễn. Ở cuối ánh mắt, liệu em có thể giải quyết nỗi khao khát của anh bằng một cái nhìn lại?Gió mở miệng thổi bay từng đám mây trắng.Những cánh hoa pha lê bay khắp bầu trời, xoay tròn, rơi vào trang trại, lao mình vào cánh đồng, làm trắng mặt đất, và ngay lập tức khoác lên núi sông một bộ quần áo giản dị.
Gió quấn lá, lá bắt đầu rơi. Sau khi rơi xuống, toàn bộ trí tưởng tượng trở nên cằn cỗi, thăng trầm, thăng trầm, từ bỏ việc theo đuổi thời gian.Một vẻ đẹp khác, một loại cảm giác khác, tôi không dám dẫm lên, sợ đánh thức giấc mơ trắng xóa của mình.Tuy nhiên, chúng tôi đã nói lời chia tay nhau kể từ bây giờ. Trong mùa đông buồn bã và những năm tháng thoáng qua, thời gian sẽ không dừng lại đối với chúng ta, vậy nên hãy để anh nhẹ nhàng buông bỏ sự gắn bó với em, không bao giờ ngoảnh lại mà dũng cảm tiến về phía trước.Chuyện nắm tay lãng mạn đầy ảo mộng cổ tích, dù im lặng cũng có thể hiểu được nỗi đau của nhau.Mọi thứ trên đời chỉ là cô đơn trong mắt người đàn ông lạc lối này!Tôi cẩn thận chạm vào những cánh hoa nhưng chúng vẫn lặng lẽ tan chảy, như những giọt nước mắt rơi trên tay tôi.Tôi thích cái lạnh, nhưng tôi không thích hơi ấm trên tay mình.Cô trang trí mùa đông ảm đạm bằng sự dịu dàng, và bao phủ trái đất bằng chiếc váy cưới màu trắng kèm theo sự gắn bó.Đây là một yêu tinh cô đơn. Tôi thích nó, nhưng tôi không thể nắm bắt được nó.
Mùa đông lạnh giá đến lặng lẽ như thế, khơi dậy nỗi cô đơn, nỗi buồn ngày xưa.Đôi khi, tôi chỉ muốn một giây phút bình yên nhưng ngay cả điều ước nhỏ nhoi này tôi cũng không thể có được. Nó đã trở thành một mong muốn xa xỉ!Biến thành những giấc mơ tan vỡ không thể chắp nối lại được.Tôi ngâm bạn trong nước lạnh và đặt bạn ở một nơi không bao giờ khô.Theo cách giải thích của Wuhui, nó giống như một mối tình đẹp xuất hiện trên sân khấu, tạo thêm nhịp điệu cho màn đêm, nhưng lại khiến màn đêm trở nên đen tối!Một bản ballad lãng mạn nhưng lại khiến người ta bị ám ảnh sâu sắc!Cho đến một ngày, bạn và tôi ngủ giữa trời và đất, và bạn thuộc về tôi, khi đó chúng ta sẽ thực sự đầu tư vào thiên nhiên.Mùa đông có tuyết sẽ không còn cô đơn và lạnh lẽo nữa.Nghe này, ai hát khe khẽ trong mộng, trần thế có người mê đắm, ngây ngất nhất chính là Tam Hoa Mai!Đêm cuối đông luôn rất hoang vắng, trong những đêm như vậy đủ loại ký ức sẽ hiện lên trong lòng. Màn đêm buông xuống có phần buồn bã, vì thời gian đang dần trôi qua quá lâu.
Ngoài cửa sổ sương mù dày đặc, thành phố chìm trong trầm cảm, không thể che giấu những thăng trầm của cuộc sống sau thịnh vượng.Tôi đã viết rất nhiều về nỗi buồn của chính mình nên tôi đã đắm mình trong biển nước mắt. Mọi ánh nhìn, mọi cử động đều thật buồn bã. Tôi chờ đợi sự giải thoát đã chờ đợi từ lâu nhưng lại không đủ can đảm để buông bỏ quá khứ không thể chịu đựng được.Bây giờ vẫn là mùa đông, ngoài cửa sổ vẫn còn có những bông tuyết.Nhưng hạnh phúc không bao giờ kết thúc, và tình bạn của chúng ta sẽ luôn tràn ngập sự ấm áp.Trong lúc mọi người đang đắm chìm trong niềm vui được chào đón các chú lùn tuyết thì một cơn gió lạnh từ ngoài cửa sổ thổi vào, làm rối tung mái tóc và làm mát lòng tôi.
Đêm nay tôi say, say trong phố dài đêm tối, say trong bầu trời đầy tuyết này, tuyết bay trên trời cũng giống như tôi, một mình khiêu vũ trong đêm như vậy.Đã bao lần chúng ta im lặng trong hồi ức quá khứ, không thể thoát ra được, đau đớn, mệt mỏi. Đến cuối cùng chúng ta mới nhận ra tình yêu như mùa xuân xa xôi, lặng lẽ lạc lối chờ mùa đông tới.Tôi biết lúc này tôi say và xinh đẹp!Đêm nay anh say, say đêm đông nhớ em, say say ngày em ra đi. Gió bắc lạnh lẽo cũng giống như bạn. Trong một đêm như vậy, nó chích không thương tiếc. Tôi biết lúc này tôi say và xinh đẹp! Đêm nay tôi say.Tôi say trong đêm đông giá lạnh với những bông tuyết rơi. Tôi không có ai đi cùng. Tôi biết mình say và xinh đẹp nhất khi say.