Đây chỉ là một chuyến đi khác

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Nhà Bè Nhiệt độ: 52003℃

  Nếu bạn còn nhớ, hãy đến mà xem, tôi đã luôn ở đây; Tôi đến khóc, lớn lên cười khóc, ra đi trong nụ cười; thế giới này khiến tôi không bao giờ quên được, nằm đây, dành thời gian còn lại để quay về ký ức; đừng dừng bước của bạn, đây chỉ là một chuyến đi khác.Hình ảnh lomo xám buồn, cảm ơn các bạn đã thích.

  Vì thế nếu có điều xui xẻo thì bạn phải tự mình gánh chịu. Đôi khi sự thoải mái khó có được và bạn phải mạnh mẽ ngay cả khi bạn không mạnh mẽ.Chúng ta không có quần áo, không có cơm ăn, không có người thân, không bạn bè, chúng ta không có quyền buồn phiền, nhưng chúng ta vẫn có thể viết nên niềm hạnh phúc kéo dài mãi mãi.

  Có rất nhiều người bạn tưởng mình có thể quên được.Thực ra là không.Họ luôn ở một góc trong trái tim bạn.Cho đến cuối đời.Cuối cùng, bạn sẽ nhớ ánh sáng trong bóng tối ở mọi ngóc ngách, bởi chúng tạo nên ký ức và cảm xúc của bạn.Nhưng bạn không thể ôm họ được nữa.Cuối cùng tôi chỉ có thể hiểu rằng cuộc hành trình là một quá trình mất mát không thể nào quên.

  Anh yêu việc em phải mất nửa tiếng mới gọi đồ ăn, anh yêu việc em nhìn anh có một nếp nhăn nhỏ trên trán, anh yêu mùi nước hoa của em đọng lại ba ngày, anh yêu việc em cùng anh nấu cháo qua điện thoại trước khi chìm vào giấc ngủ, không phải vì em cô đơn.Để anh kể cho em nghe, khi anh nhận ra mình muốn dành phần đời còn lại bên em, anh đã muốn phần đời còn lại của mình bắt đầu càng sớm càng tốt.

  Tháng tám.Cây cối trong thành phố không còn sức sống nhưng mùa thu vẫn chưa đến.Những con phố nóng bỏng toát lên sự ấm áp, không muốn kết thúc cuộc sống ồn ào.Người ta đi qua phố và ngửi thấy mùi như đi qua nhiều căn phòng buồn.

  Đôi khi một mảnh nắng cháy như đồng xu trên tay, và anh nhớ đến em.Trái tim anh thắt lại trong nỗi buồn em biết rất rõ, lúc đó em đang ở đâu?Còn ai nữa ở đó?Những gì đã được nói?Sao cả tình yêu lại đến bất chợt, đúng lúc anh đang buồn và cảm thấy em đã xa rồi?

  Cái gọi là sự trưởng thành của nhiều người chỉ là những ranh giới đã bị phong tục bào mòn, trở nên trần tục và thực tế.Đó không phải là sự trưởng thành mà là sự già đi sớm của tinh thần và cái chết sớm của nhân cách.Sự trưởng thành thực sự phải là sự hình thành nhân cách độc đáo, khám phá con người thật, kết quả tinh thần và thu hoạch.

  Tôi luôn nghĩ rằng nếu mình có thể tĩnh tâm thì mình sẽ không suốt ngày bối rối đến mức mất tự chủ vì nói không ngừng nghỉ.Bạn thấy đấy, từ mùa xuân đến mùa hè, chúng ta không hề im lặng, và những ngày không biết phải làm gì suốt thời gian đó đã bước sang mùa thu.

  Những người khăng khăng sẽ mất nó.Khi tôi muốn trở thành nhà thơ, tôi đã đánh mất thơ. Khi tôi muốn trở thành một con người, tôi đã đánh mất chính mình.Khi bạn không muốn gì cả, mọi thứ đều đến như mong đợi.

  Mỗi ngày chúng ta sống ngày càng ít đi, và những gì chúng ta có thể cho đi cũng không ngừng giảm bớt.Tại sao phải bận tâm tính toán và theo đuổi trong ảo tưởng.Thà uống trà nghe mưa còn hơn ở bên nhau yêu thương.Mỗi ngày bạn sống như thế này là bớt đi một ngày.

  ----Bài viết được lấy từ Internet

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.