Cha của anh tên là Zhao Mingzhu, con trai cả trong gia đình, sinh ra ở làng Mingshui, huyện Xingtai.Đó là một ngôi làng hẻo lánh nằm ở chân phía đông của núi Taihang.
Bố tôi là người tốt bụng, trung thành và dễ gần.Anh ấy có danh tiếng tốt trong làng. Mọi người đều sẵn sàng nói với anh ấy bất cứ điều gì và anh ấy cũng là người chủ động giải quyết vấn đề của mọi người.Có cơm ăn thì người nghèo phải được cho ăn, có quần áo thì người nghèo phải có quần áo.Đây là điều cha tôi thường nói đến.Lúc đó chúng tôi nghèo. Trong làng ai không có cơm ăn sẽ đến nhà tôi. Bất cứ ai không có người hỗ trợ sẽ đến sống ở nhà tôi. Ngay cả khi có người ăn xin đến, chỉ cần còn nói lắp, bố tôi sẽ không bao giờ để ai ra về tay trắng.Ở nhà công việc đồng áng nhiều, bố tôi thường mời người trong làng đến giúp nên nhà tôi thường có mười lăm, mười sáu người ăn cơm.Cha mẹ để lại những bữa ăn ngon nhất cho người khác ăn. Ngoài người già và trẻ em, gia đình họ còn cùng nhau nấu và ăn đậu phụ, vỏ trấu và rau rừng.Ngoài việc giặt giũ, nấu nướng, xay bột hàng ngày, mẹ tôi còn may giày, quần áo bông cho các chàng trai độc thân và người già không con trong làng.Có rất nhiều thứ như thế này. Sau khi bố tôi mất, mẹ tôi vẫn làm công việc này. Bây giờ tôi vẫn nhớ cảnh mẹ tôi đặt đế giày dưới ánh trăng để tiết kiệm dầu hỏa.
Cha tôi là một trong số ít học giả trong làng. Ngoài việc dùng những kiến thức đã học để hướng dẫn, giáo dục các em, anh còn thường xuyên đưa trẻ em trong làng về nhà, dạy đọc và kể chuyện cho chúng nghe.Hồi đó bố tôi đi đâu cũng kéo theo một đám trẻ ham đọc sách. Thời gian trôi qua, ngày càng có nhiều người nghiên cứu văn hóa.Người dân ở các làng khác gọi làng chúng tôi là “Làng văn hóa”.
Vì bố mẹ tôi là người tốt nên khi gia đình cần sự giúp đỡ, dân làng rất tích cực.Lúc đó nước phải được dẫn từ sông về. Người ta thường gánh nước đến nhà tôi, có khi còn mang cả củi nữa.Dân làng rất thực tế, không dùng lời ngọt ngào và làm công việc của họ một cách lặng lẽ.Tôi còn nhớ có một năm trời mưa to và có lũ lụt. Sân trước nhà tôi ngập trong nước, cửa trước không mở được. Đó là một người dân làng đã trèo lên một cái thang từ bức tường phía sau, đánh thức một đám trẻ con chúng tôi đang ngủ và kéo chúng đến một nơi an toàn.
Năm 1937, Biến cố ngày 7 tháng 7 bùng nổ, Nhật Bản phát động chiến tranh xâm lược nước ta.Chúng xâm chiếm sông núi lớn của chúng ta, giết cha, anh chị em chúng ta và thực hiện chính sách “Tam Quang” là “giết hết, đốt hết, cướp hết”.Tràn đầy nhiệt huyết yêu nước, cha tôi kiên quyết rời quê hương, chính thức tham gia công tác chống Nhật ở Songjiazhuang, Hình Đài.
Lúc đầu, bố tôi làm việc trong Ủy ban Chiếm đất của Văn phòng Nội vụ Tây Hà Bắc, trực thuộc Cánh đồng thứ hai, do đồng chí Dương Tú Phong trực tiếp lãnh đạo. Sau đó nó được đổi thành Chính quyền quận chống Nhật của huyện Hình Đài.Mùa đông năm 1938, cha tôi được chuyển sang làm việc tại Sở Tài chính của Chính quyền quận chống Nhật huyện Hình Đài.Trong những năm chiến tranh, cha tôi không chỉ hết lòng tham gia kháng Nhật mà còn dành thời gian viết thư cho các chú tôi, giáo dục các chú ý tưởng giết giặc và yêu nước.Có lần tôi viết một lá thư cho chú thứ ba của mình: Anh Mingchen... Tôi đã không nhận được bất kỳ khoản trợ cấp nào trong hai tháng. Nền kinh tế đất nước bây giờ đang khó khăn và tôi không có tiền để mua sách cho bạn.Tôi gửi cho bạn cuốn sách "Cuộc sống trong cuộc chiến chống Nhật". Bạn phải đọc nó một cách cẩn thận.Đọc xong tôi sẽ gửi cho bạn cuốn sách "Vùng Hà Bắc-Cha"... Khi viết lại, tôi sẽ kể cho bạn nghe về chất lượng lúa mì ở nhà và liệu có đủ thức ăn để ăn hay không... Mẹ tôi vẫn khỏe.
Trong ký ức của tôi, cha tôi hiếm khi về nhà sau khi tham gia Chiến tranh chống Nhật.Tôi chỉ ở nhà một đêm vào tháng 3 hoặc tháng 4 năm 1940. Tôi vẫn còn nhớ rõ những gì ông đã nói với ba anh chị em chúng tôi đêm đó.Khi lớn lên hãy chăm chỉ học tập và trở thành người có ích cho đất nước sau này.Cha nói với ba chúng tôi.Rồi anh nói với anh trai mình một cách tha thiết: Anh là anh cả trong số các anh chị em. Bạn phải làm gương cho các em trai và em gái của mình. Bạn phải làm việc chăm chỉ và sử dụng trí óc của mình khi học tập. Sau này khi đi học thì tốt nhất nên học ngành kỹ thuật.Chỉ khi có kỹ năng thực sự thì bạn mới có thể góp phần xây dựng đất nước. Rồi anh ấy nói với tôi: Em là con gái. Lớn lên ngươi nên học y, học y đức tốt đẹp của tổ tiên truyền lại, trở thành bác sĩ chữa bệnh cho quần chúng.Cuối cùng, tôi nói với đứa em trai vừa tròn một tuổi của mình: Con phải lớn lên khỏe mạnh. Khi lớn lên, trước tiên phải học làm người, sau đó mới học làm việc. Con phải trở thành một cậu bé ngoan dũng cảm và siêng năng.Sau khi nói những lời này, bố tôi đã bỏ đi ngay đêm đó và không bao giờ quay lại.
Năm 1940, cha tôi bị kẻ phản bội giết chết khi đang làm việc ở Kỳ Lâm ở tuổi ba mươi hai.Sau bao nhiêu năm, phong cách đối xử với mọi người của bố tôi vẫn luôn ảnh hưởng đến chúng tôi.
---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!