Đầu thu gặp gió trên cao nguyên

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Nhà Bè Nhiệt độ: 425865℃

  Mùa thu đến quá sớm. Tôi chạm vào vạt áo gió trên cao nguyên mây này.

  Một bóng người bên cây đàn piano lang thang không mục đích, điều gì đã khiến anh gặp được em - một cô gái dân tộc Tú ở Thanh Hải? Từ đó trở đi, gió đằng kia hát khúc nhạc xa vắng nhớ nhung.

  Bạn - bạn trông như mười bảy tuổi, nụ cười sặc sỡ như bộ quần áo, đôi má lấm lem màu đỏ bình nguyên, tựa như những đám mây muôn màu, lăn tăn trong lòng lữ khách.

  Tôi đã luôn khao khát nó. Lang thang ở Thanh Hải là niềm khao khát sâu sắc của tôi đối với cao nguyên. Đó là một trái tim đến từ xa nhưng cũng rất gần, và là tình cảm từ tâm hồn. Khi một chiếc lá rơi trong giấc mơ, nước mắt trở thành mồ hôi theo đuổi giấc mơ. Những lời hứa chưa được thực hiện sẽ luôn là giấc mơ của đêm qua, và giờ đây nó là hiện thực vĩnh cửu.

  Bạn - một cô gái Qinghai Tu, mười bảy tuổi, với nụ cười phù hợp với trang phục của bạn.

  Từ lâu ta đã nghe nói ngươi ở cao nguyên ca hát nhảy múa rất giỏi. Chỉ cần tà váy của em đã làm sôi máu anh như rượu lúa mạch vùng cao và làm anh say đắm lòng mộ đạo. Trong vòng xoáy của hiện thực như một giấc mơ, anh muốn đưa tay ra chạm vào tên em, nhưng lại không thể nhìn rõ dưới chân hay khoảng cách…

  Nếu bạn không thông thạo tiếng Trung, tôi sẽ không bao giờ hiểu được phong tục tập quán của cao nguyên. Một kẻ lang thang từ Long Nam có thể lạc vào một vùng đất xa lạ.Em - đôi mắt ngây thơ đáng yêu đó, là gió trên cao nguyên, cao nguyên trong gió.

  Ngay từ mùa hè, tôi đã xách ba lô và đi bộ suốt chặng đường, và bây giờ tôi đã gặp bạn, trên những bậc đá của cao nguyên vào đầu mùa thu, thong thả, và khoảnh khắc gặp gỡ này tràn đầy khao khát.Sau khi chia ly, gió thổi tung váy em, quần áo sặc sỡ của em như những đám mây muôn màu...

  Chuyến đi bộ đường dài khiến tôi hiểu được sức nặng của niềm tin. Những người đo lường kiếp sau đã quen với gió bình nguyên trên trán.Nhưng tôi lại mong được theo đuổi sự mát mẻ vô tận và gặp lại cô gái Tú. Tôi đã luôn mong chờ chiếc váy đó. Trong gió, tôi không thể nhìn rõ chân mình hay khoảng cách...

  Khi bước trên bậc đá cao nguyên đầu thu gặp em, người ta nói em là cô gái Tú, vì cô gái Tú có váy giống em, sặc sỡ, như mây...

  Đột nhiên bài hát “Ở nơi xa xôi ấy” văng vẳng bên tai tôi, tôi vẫn nhớ ở Tây Tạng có một câu chuyện rất hay. Dolma của vua ca hát, ông Wang Luobin, đã được bất tử trong các bài hát của ông, trên những đồng cỏ mà ông cưỡi ngựa đi qua, và trong yurt trắng như mây.

  Và tôi cầm đàn lên, quay mặt về phía gió và hát - Ở nơi xa xôi ấy có một cô gái ngoan...

  Và chỉ thế thôi, đầu mùa thu, tôi gặp gió trên cao nguyên…

  (Lý Chí, ngày 30 tháng 8 năm 2014)

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.