Có một thứ gọi là hiện thực.Nó thực sự tồn tại trong cuộc sống của chúng ta.Dù ngày hôm nay có nhàn nhã, dù bận rộn đến đâu, anh vẫn luôn biết rằng có em đang quan tâm đến anh.Những lúc như thế này, anh không hề cảm thấy em xa anh chút nào.
Có một loại tình yêu gọi là hiện thực.Nó thực sự được phản ánh trong thực tế.Chúng tôi thực sự đối mặt với trái tim của nhau và thực sự quan tâm đến nhau.Dù không thể gặp nhau hàng ngày nhưng giữa trái tim chúng ta không có khoảng cách.
Có một loại khao khát gọi là chờ đợi.Mạnh mẽ trong ngón tay tôi, gợn sóng trong trái tim bạn.Đi trong gió, lang thang dưới trăng, nhìn trước màn hình, đêm không ngủ.Bất kể hình bóng trong giấc mơ xuất hiện khi nào, bất kể thế giới có thay đổi như thế nào.Có những lời không cần phải nói, chỉ cần âm thầm cảm nhận, âm thầm hiểu và lặng lẽ lấp đầy trái tim mình những lời chúc phúc.
Có một loại khao khát được gọi là Shouhou.Gần đến tận cùng thế giới, tâm trí của tôi trải dài hàng ngàn dặm, băng qua hàng ngàn sông núi.Cây bông gạo luôn giữ nguyên tư thế đứng cao trên núi, để cây thường xuân từ từ leo lên thân cây và quấn quanh mình.Gió và sương kiếm làm khô héo những cành, lá và dây leo xanh tươi, nhưng không thể thay đổi được sự gắn bó giữa cây và dây leo.
Có một loại tình yêu gọi là mâu thuẫn.Bối rối vì được quan tâm, đau đớn vì bị bỏ rơi.Đôi khi tôi không thể chịu nổi sức nặng của tình yêu nhưng lại không tìm được lý do để buông bỏ.Đôi khi anh yêu em chân thành nhưng em phải đối mặt với sự thật.Tham gia quá nhiều có thể là một gánh nặng, và bất cẩn có thể gây hại.Đó thực sự là một vấn đề nan giải. Vì vậy, đấu tranh trong băng và lửa, tìm kiếm điểm trung lập giữa phớt lờ và quan tâm.
Có một loại tình yêu gọi là bất lực.Dù yêu, nhớ, mơ, đau đớn sâu sắc đến đâu thì cũng khó thoát khỏi xiềng xích của thế gian.Giống như một cây biểu bì, nó dành cả cuộc đời chỉ cho khoảnh khắc vinh quang đó, nhưng nó không thể kéo dài vẻ đẹp của mình được nữa. Đây là một loại bất lực đáng buồn.Cơ hội không thể lặp lại, thời gian không thể quay ngược lại quá khứ.Mọi câu chuyện đều được định sẵn là có khởi đầu nhưng không có kết thúc. Cốt truyện dù có đẹp đẽ đến đâu cũng khó thoát khỏi sự sắp đặt của số phận.
Có một tình yêu đích thực mang tên nắm tay.Bạn đã đi bộ hành trình này với tôi. Tôi đã nhìn thấy những cảnh đẹp nhất, đã nghe những bài hát hay nhất, đã đón nhận, đã cười và đã khóc. Đó là kho báu đẹp nhất trong trái tim tôi.
Có một loại tình yêu đích thực gọi là lâu dài.Trong sự yên tĩnh, những con sóng tráng lệ, và trong quan niệm nghệ thuật, thế giới ở ngay gần đó.Tận hưởng hơi ấm hiếm có dưới ánh mặt trời, cảm nhận sự dịu dàng trong lòng khi bạn mơ về lúc nửa đêm và diễn giải sự lãng mạn vĩnh cửu trong quá trình cùng nhau dạo bước.
Đó là một cảm xúc trôi nổi vào một chủ đề quan tâm. Bạn ở bên đó và tôi ở bên này, cảm nhận được ý nghĩa sự tồn tại của nhau.Đó là một cảm xúc trôi vào sợi dây khao khát, cho phép chúng ta làm quen với nhau và cảm nhận nhau trong một thời điểm định mệnh.
Anh rất muốn kể cho em nghe một đoạn thương nhớ còn sót lại, sưởi ấm trái tim nhau khi quen nhau.Trong thế giới phàm trần cô đơn, tôi hát khe khẽ về kiếp trước và sự gắn bó của tôi với kiếp này.Tôi thực sự muốn chơi cho các bạn một bài hát cổ xưa và sưởi ấm trái tim của nhau khi ở bên nhau.Ở cõi xa xôi, kiếp trước và kiếp hiện tại còn vương vấn.
Hãy bước vào bài thơ của tôi Đời này anh sẽ đợi em trong bài thơ của anh.Hãy bước vào giấc mơ của tôi. Ở kiếp sau, anh sẽ đợi em trong giấc mơ.Hãy bước vào trái tim anh, dù ở kiếp này hay kiếp sau, anh vẫn sẽ đợi em trong tim.
----Bài viết được lấy từ Internet