Text / Qu'an cầm cốc treo cây dương buộc ngựa_vSM
Có mưa trong gió, lòng thiếu vắng như mưa.Tâm trạng nghe mưa ngưng đọng, tâm trạng như gió thổi qua nước, những cảm xúc vướng mắc, dâng trào không thể cạn kiệt.Hãy nghĩ về một sự dịu dàng trầm lắng và tinh tế, tựa như hương trà đậm đặc, tô điểm từng tấc đất của màn đêm u ám.
Pha một ấm trà, lá trà từ từ trải ra trong ấm, chìm dần và nổi lên, tiếng nước xèo xèo lăn tròn và ẩm ướt.Một chút ngọt ngào một chút cay đắng hiện lên trong đầu, tôi không khỏi ươn ướt đôi mắt, như thể nhìn thấy em tan biến trong làn khói trà.
Khoảnh khắc đầu tiên của tình yêu, tách trà đầu tiên đến một cách nhàn nhã và bình lặng.
Khói trà thoang thoảng, hương hoa thoang thoảng.Một tách trà quyết định một kiểu gặp gỡ.
Gió êm mưa êm, nghe hương thơm trong tiểu đình, tựa như nhìn thấy em lặng lẽ bước đi, hình như thỉnh thoảng em đang mỉm cười với tôi nhưng lại không nói nữa.
Trong ấm ngọc trắng, nước trà màu ngọc lam từ từ hòa vào làn nước trong suốt, từ từ lan ra từng sợi, dâng lên và rơi xuống như màu xanh, thử thách nhau rồi yêu nhau.Đầu ngón tay tôi khẽ run lên, để lại một chút gì đó nhói đau xuyên qua trái tim. Tôi chợt dè dặt nhìn, quay người nhìn màn mưa mù mịt ngoài cửa sổ...
Khói trà hòa quyện nhẹ nhàng vào núi và nước hồ, tiếng sáo liễu và đàn tỳ bà vang vọng bên tai tôi. Tôi cảm thấy góc mong manh và bình yên nhất trong trái tim mình bị một vết đau nhẹ nhàng xuyên qua.
Khi gặp nhau lúc đó, tình cảm của chúng tôi im bặt, không thể cưỡng lại được.
Cũng như trà ở trong hộp, nước ở trong bếp, bếp ở trong lửa.
Màu trà trong và có đốm. Vô tình, những cảm xúc mơ hồ đó đã len lỏi vào từng ngóc ngách trong trái tim anh, và chuyển động của em như cơn gió, bồng bềnh qua lại trong giấc mơ của anh.
Nước trong ao lạnh có màu xanh, khói trong bếp nhỏ màu đỏ, mỗi tấc cháy thành màu tím.Những ý nghĩ cay đắng dâng lên trong làn khói trà, trôi đi và lại trở thành nỗi đau rõ ràng.Núi nặng nước về, không cách nào buông bỏ, chỉ có thể để nó giằng xé trong lòng.Một cái cau mày nhẹ và một tiếng thở dài, nhặt ra một chút vị ngọt trong vị chua và đắng, giống như hương vị trà đầu tiên.
Trên cầu Keo, em nắm tay anh mỉm cười.Tách trà thứ hai để lại dư vị, ẩm như mưa và sương.
Chúng ta đã nhìn nhau từ xa nhiều ngày đêm, vui mừng vì một cuộc gọi và đau lòng vì một đêm không lời.Trong lòng ngàn vạn điều muốn nói mà không nói nên lời, chỉ biết em hiểu, chỉ biết tình yêu sâu đậm, dù nỗi si tình gặm nhấm xương tủy, làm sao em có thể bằng lòng vượt qua?
Cuối cùng, tôi ngửi thấy mùi môi bạn nhẹ nhàng áp vào môi tôi. Tôi nhắm mắt lại, một giọt lệ từ khóe mắt rơi xuống như nước trà, đắng và đục, mờ nhưng thơm.
Hàng nghìn khiếu nại được giải quyết trong tích tắc...
Những tảng đá trắng phủ rêu, khói bay lơ lửng trong rừng tre.Tôi mời anh một tách trà, cúi đầu không nói gì. Hương thơm ấm áp và sảng khoái đọng lại xung quanh, hương vị đọng lại ở nơi mềm mại nhất trong trái tim tôi. Chỉ người hạnh phúc nhất trên thế giới mới có thể hiểu được điều đó.
Hương trà vương vấn, nhìn đôi mắt say đắm, tràn ngập niềm hân hoan khi biết nhau, yêu nhau, khiến tim lạc nhịp.
Trong cốc này, em như nước sôi vô vị, còn anh là trà xanh bên trong.Nước trà đang sôi, chỉ vì muốn cái ôm ấm áp trìu mến của em mà rơi một giọt nước mắt vừa đắng vừa thơm. Trong trái tim em, trong giấc mơ của anh, chúng ta hòa quyện và yêu nhau trong những thăng trầm của thế giới phàm trần.Dù khó lựa chọn đến đâu, dù khó quên nhau đến mấy, dù khó chia tay đến mấy.
Thật sảng khoái, thơm, đắng, se và cuối cùng là ngọt ngào.
Sau bao nhiêu suy nghĩ, yêu thương, bối rối và bối rối, cuối cùng anh cũng đã lao vào vòng tay em và đạt đến cõi niết bàn với một đời yêu thương khó quên.Vị ngọt xâm chiếm trái tim, hương thơm đọng lại trên môi và răng.
Tình yêu sâu sắc bắt nguồn từ trái tim.Sau ngụm trà thứ ba, tôi chợt nhìn lại hôm nay và tối nay.
Không có loại trà nào không thể phai nhạt.Không có tình yêu nào không thể chia tay.Nếu hiểu rõ sự mê đắm thì tình yêu sẽ như cơn gió.
Bạn dịu dàng gõ cửa trái tim trĩu nặng của tôi và kiên nhẫn chờ đợi bông hoa tình cảm của tôi được gió đánh thức.
Anh bước vào trái tim em một cách duyên dáng và nhẹ nhàng, lăn tròn, duỗi mình, lạc lối và say sưa, trong trẻo và vương vấn như trà và nước.
Chẳng muốn khóc, nỗi chua chát vẫn lặng lẽ rơi...
Có lần ta cười khúc khích trong gió hỏi ngươi có muốn sống ẩn dật cùng ta trong vùng nước xinh đẹp của núi Linh Sơn, có dòng suối chảy quanh núi không. Núi khôn vì nước, nước đẹp vì núi, cây cối tươi tốt, mây trắng dày đặc. Chúng tôi trồng loại trà xanh tinh tế nhất, có thể kiếm sống và mang lại niềm vui. Chúng ta chỉ muốn tránh xa thế gian và ở bên nhau, như nước và trà, và chúng ta sẽ không bao giờ xa cách.
Trong trà, ta thưởng thức mùa xuân trong xanh, mùa hạ mát mẻ êm đềm, mùa thu êm đềm xa cách, mùa đông trong trẻo và tuyết rơi; buổi sáng khi sương rơi và gió thổi, và hoàng hôn khi mây rơi và hoa bay.
Từ vẻ đẹp đến xương cốt, chúng ta đã cùng nhau bước đi, chỉ có chúng ta đã cùng nhau bước đi.Nếu có kiếp sau sẽ từ xương cốt trở nên xinh đẹp.
Ta bằng lòng rửa mực cho ngươi, ta bằng lòng nấu trà cho ngươi, ta bằng lòng cùng ngươi đánh quân cờ, bằng đá suối nện quần áo của ngươi.Nhưng em mỉm cười không trả lời, nụ cười của anh nhạt dần theo gió.
Trước cơn mưa lên núi hái trà - đây là tiếng gọi xuyên thời gian và không gian. Tôi hé môi mỉm cười và đặt những cảm xúc thầm lặng của mình vào tách trà. Nhìn lại quá khứ, tình em quyện vào nhau, tựa như gió xuân hóa thành mưa phùn trên đời.Rơi xuống, ẩm ướt, không để lại dấu vết.
Tôi đổ chỗ trà còn lại xuống hồ, hình bóng tôi in bóng trên làn sóng êm đềm, cảm thấy cô đơn…
Hương thơm thoang thoảng lan tỏa...