Cuộc đời giống như một bông hoa, hoa sẽ nở rồi lại rụng. Tôi mong đợi một bông hoa tuyệt đẹp.Lặng lẽ ngắm hoa rơi thờ ơ——Dòng chữ
Mùa hè năm đó, mẹ đưa tôi về nhà ông nội. Bầu trời mùa hè trong xanh thật sáng, bầu trời trong xanh và sâu thẳm, nắng thật chói chang. Tôi đứng trong khoảng sân nhỏ ngắm những bông hồng duyên dáng, ký ức ùa về.
Khoảng sân nhỏ này chứa đựng những kỷ niệm tuyệt vời thời thơ ấu của tôi, tràn ngập tiếng cười và tiếng cười.Ông và bà sống trong một khoảng sân nhỏ.Trong sân có cây táo, cây lê, cây mai, cây lựu.Sẽ luôn có ba đứa trẻ ở dưới gốc cây.Đó là tôi, chị Hạ và Xiao Naibao Erpian.Nhà của họ rất gần nhà bà tôi và có thể đến được bằng một con đường nhỏ.Vừa về đến nhà bà ngoại, ba đứa chúng tôi Hồ trăn sẽ tụ tập dưới gốc cây để cùng nhau chơi đùa và chia sẻ những điều thú vị.
Ngoài nhà bà ngoại có một ao hoa, trong ao hoa có trồng hoa hồng.Các cánh hoa xếp thành từng lớp một, khít lại với nhau, nhị hoa có màu vàng nhạt, được bao quanh bởi các cánh hoa trông đặc biệt đẹp mắt. Những bông hoa rực rỡ có màu đỏ như lửa, hồng như mây và trắng như tuyết. Ba màu hoa này tạo thêm khung cảnh tuyệt đẹp cho sân nhà.Ong thường bay đến những bông hoa để hút mùi thơm. Có lần tôi hỏi mẹ tôi ai đã trồng loài hoa này. Mẹ tôi nói rằng ông nội tôi đã trồng chúng và ông cũng thích hoa.
Tôi thường nghe mẹ và dì nói rằng ông tôi là một người rất quyền lực.Mặc dù anh ta không thể hiểu thiên văn ở trình độ cao nhưng anh ta có thể hiểu địa lý ở trình độ thấp.Nhưng ông cũng là người có tài, thông thạo bói toán và phong thủy.Kỹ năng nấu ăn của anh ấy cũng ở đẳng cấp của một đầu bếp bậc thầy. Anh ấy có thể sử dụng những nguyên liệu thông thường để làm nên những bữa ăn ngon. Chắc hẳn bạn cũng biết việc nuôi năm đứa con trong cuộc sống như vậy khó khăn như thế nào. Nó không đủ để nuôi một người. Trong hoàn cảnh như vậy, ông bà tôi luôn cho đồ ăn cho các con (tức là mẹ và các anh chị em tôi). Đôi khi không biết liệu họ có thể tự cắn một miếng hay không.Ông nội cũng biết nhiều, luôn dạy dỗ bọn trẻ những nguyên tắc sống.Có những thói quen tốt mà con người hiện đại đang thiếu.Ví dụ: Bạn không thể nói chuyện hoặc tạo ra âm thanh khi đang ăn.Anh chị em phải đoàn kết, thân thiện, v.v.
Tôi không tiếp xúc nhiều với ông nội.Nhưng tôi luôn cảm thấy ông nội là một ông già đáng yêu và mạnh mẽ.Tôi vẫn nhớ năm tôi sáu tuổi, ông nội đã nằm liệt giường, cả nhà đứng bên cạnh. Tôi đang nằm lặng lẽ trên chiếc kang cạnh ông nội và nhìn ông.Mọi người đều im lặng và quan sát. Tôi vẫn nhớ rằng ông tôi đã phải chịu đựng nỗi đau của bệnh tật và vẫn mỉm cười nói: “Bố không sao đâu, đừng lo lắng”.
Ngày đáng lẽ phải đến cuối cùng cũng sẽ đến. Ngày ông nội mất, tôi vẫn ngồi xổm chơi đất trên đường. Bố tôi đến đón tôi và dắt tôi ra xe. Tôi có linh cảm chẳng lành nên hỏi bố có chuyện gì vậy?Bố im lặng một lúc.Rồi anh nắm tay tôi nặng nề nói: Đưa ông nội đi chữa lửa.Tôi ngây thơ hỏi bố rằng liệu bệnh của ông tôi có khỏi được nếu ông chữa bằng lửa hay không.Tôi hỏi bố tôi với vẻ mặt tò mò.Các con ơi, lớn lên các con sẽ hiểu những điều này.Tôi không hỏi thêm câu nào nữa.Khi trở về nhà ông nội, tôi thấy những người lớn trong gia đình đều có tâm trạng chán nản và trên tay có tấm biển ghi “hiếu thảo”.Chơi nhạc buồn, nặng nề trên radio.Không hiểu sao lòng tôi cũng nặng trĩu. Tôi được biết tin ông nội tôi đã qua đời.
Ký ức rút đi như thủy triều, tôi tỉnh táo lại nhìn những bông hoa hồng trong ao.
Dù chúng ta có trải qua bao nhiêu gió mưa.Anh vẫn đứng kiêu hãnh.Tình cảm nảy sinh một cách tự phát.Tôi thích sự mềm mại và kiên trì mạnh mẽ của anh ấy, tôi thích sự quyến rũ của anh ấy ngay cả khi ngâm trong nước, và tôi thích sự quyến rũ không bao giờ phai nhạt trong gió và mưa của anh ấy.
Hôm nay, nhiều năm sau, mỗi khi nhìn thấy những cành hồng nở rộ, tôi luôn nghĩ đến ông nội. Ông ơi, cháu sẽ luôn yêu ông.Em là bông hồng không bao giờ tàn trong trái tim anh.