Cuối tuần, tôi đang lướt web ở nhà thì bất ngờ nhận được cuộc gọi từ bạn học cũ Liễu Minh.Sau vài lời chào hỏi, Liễu Minh nói với tôi rằng anh ấy đã đến Bảo Định và vừa xuống tàu. Anh mong được gặp em.
Trong một khách sạn gần ga tàu, tôi và bạn học cũ trao nhau ly rượu và uống rượu vui vẻ.Trong bữa tiệc, Lưu Minh nói với tôi rằng anh ấy không còn dự định đi làm công nhân nhập cư nữa mà sẽ về quê chăn nuôi.Khi biết tin này, tôi không khỏi bàng hoàng: Lưu Minh quyết định học nghề đúc thép vì ngành chăn nuôi vài năm trước đang sa sút.Dù ở công trường vất vả hơn nhưng tôi vẫn kiếm được gần 300 nhân dân tệ mỗi ngày.Cuộc sống của tôi khi còn nhỏ khá thịnh vượng.Nhưng tại sao bạn không nói rằng bạn không muốn làm điều đó ngay bây giờ?Nhìn thấy vẻ mặt bối rối của tôi, người bạn học cũ có chút phấn khích nói ra sự thật: Sở dĩ tôi đưa ra quyết định này là vì hiện nay nhà nước khuyến khích lao động nhập cư về quê lập nghiệp và có những khoản trợ cấp tài chính nhất định.Bạn có thể tìm thấy những điều tốt đẹp như vậy ở đâu?Bây giờ là lúc trở về nhà và bắt đầu kinh doanh!Sau khi nghe người bạn học cũ kể lại, tôi thực sự khâm phục anh ấy.
Bạn đã từng làm trong ngành chăn nuôi và có nền tảng vững chắc. Tôi tin rằng bằng sự nỗ lực của chính mình, bạn nhất định sẽ bắt đầu sự nghiệp của riêng mình và tạo dựng nên bầu trời của riêng mình!Tôi cầm ly rượu lên uống cạn cùng các bạn học cũ kèm theo những lời chúc tốt đẹp nhất.
---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!